Những điều mà mình học được từ chuyến đi một mình cuối năm 2016.
Đâu đó cũng hơn 1500km 1 bằng xe lửa, xe thồ , đi bộ ,xe khách, xuyên qua Sài Gòn – Huế – Đà Nẵng .
(Bài viết chỉ nhằm mục đích tự sướng và dài .) Thực ra mình đã luôn muốn có một chuyến đi một mình, từ rất lâu rồi, nghĩ lại thì có thể vì…
đủ thứ lý do như là cuộc sống chán chường, tâm trạng bất ổn, muốn tránh xa loài người,… nhưng lần này đơn giản chỉ vì mình thích và mình muốn thử nên mình làm thôi.
Và nghĩ cái là làm luôn.
 
Có thể không ghi nhớ hết được tất cả những điều đã trải qua trong chuyến đi ấy, nên nếu giờ mà còn không chịu ghi lại, thì sau này nó sẽ chỉ như một kí ức nhạt nhoà
Nhớ lại một chút về chuyến đi ( lần này sẽ nhớ về cảm giác đi trên những con đường ) .
Chuyến đi này, phải nói là nếu không có sự gan lỳ và tỉnh một cách đẹp trai thì mình sẽ không thể nào đến đích được.
Vì mình đã thực hiện chuyến đi theo kiểu Just do it, là chẳng có plan, chẳng có kinh nghiệm, chẳng có sự chuẩn bị gì hết, đúng kiểu nổi hứng rồi xách balo lên và đi vậy đó, và mình quyết định bắt đầu chuyến đi bằng xe Khách ở bến xe Miền Đông.
Mình về nhà hốt đại vài thứ đồ bỏ vào balo kèm một chiếc máy ảnh để lên đường… ( chỉ nói nhà là đi công tác ) :v .
 
Nếu  Ba mẹ đọc được bài này thì cho con xin lỗi .Nhưng mọi thứ đã lỡ rồi :))) .
Thề là chuyến đi khó quên nhất của mình, với những điều mà có trí tưởng tượng x 3000 lần cũng chẳng tưởng tượng nổi
 
Đó là cảm giác đi bộ dưới trời mưa xối xả mà chẳng kiếm được chỗ trú
Đó là cảm giác đi bộ trên một con đường không có đèn, xung quanh là một màn đêm đen đặc, nhắm mắt hay mở mắt cũng chẳng khác gì nhau, thực sự là đi trong mù quáng :v mà đó lại là một con đường đất ghồ ghề, trời mưa tạo thành những vũng nước đọng, và đất dưới trời mưa thì còn nhão nhoẹt ra
Đó là cảm giác đi bộ vòng qua vòng lại một đoạn đường quốc lộ cả chục lần để xin ngủ nhờ mà liên tục bị từ chối lúc 10h đêm, rồi may thay được một nhà cho ngủ nhờ trên cái võng ngoài sân, mà còn được một bữa cháo cá ấm lòng lúc nửa đêm
Đó là cảm giác trên toa xe lửa lúc 5h sáng, những đoạn đường rộng thênh thang chỉ có mình và khung cửa sổ xa xăm với cánh đồng lúa bạt ngàn , sự tĩnh lặng tuyệt vời đó, hay là những đoạn ngó hai bên đường thấy người ta đã trở dậy, tất bật dọn đồ để bán hàng buổi sáng

Đó là cảm giác buồn ngủ lúc 5h sáng, cứ tia xem nhà nào được được để bay vô ngủ ké ít phút (được ở đây nghĩa là người ta chưa ngủ dậy và có võng hoặc ghế đá để nằm :v

Đó là cảm giác ngồi bên vệ đường, uống miếng nước, ăn miếng bánh , chụp choẹt vài thứ mình cảm thấy là đẹp rồi nằm lăn ra ngủ.

Đó là cảm giác hay cánh tay bỏng rát dưới nắng vì đi bộ xuyên trưa.

Đó là cảm giác đi xe khách trên những con đường quốc lộ dài tưởng như bất tận, nhiều đoạn ghi biển không phải khu dân cư, may ra có mấy chòi bán nước mát họ dựng bên đường, còn lại sẽ chỉ thấy cây cối xanh um trải dài miên man, một quãng đường dài và cô độc, chỉ có thể tự chơi đùa nói chuyện với bản thân để tránh cảm giác chán nản và quên đi câu hỏi sao đi hoài mà vẫn chưa chuyển cảnh zậy : ))

Đó là cảm giác nắng sớm chạy xuyên qua hàng cây cao su thẳng tắp theo con đường thẳng, lung linh diệu kì, như là một thước phim đẹp muốn nín thở.

Đó là cảm giác vui sướng khi bắt gặp những chiếc cầu, vì mình sẽ xuống chân cầu ngâm chân , leo lên cầu để chụp vài bức ảnh ảo ảo :)))

Đó là cảm giác chưa bao giờ thấy nước mía lại ngon như thế, và chú bán nước mía, chắc biết mình là đứa lang thang, nên cố tình cho nước mía đầy cái bình 1lít , chứ bình thường đổ ra ly chắc phải được 4 ly lận, lúc ấy thấy vui và xúc động lạ kì luôn.

Đó là cảm giác bị lừa bởi chị GG, không chỉ một mà tới nhiều lần, đã mất sức, kiệt quệ, nỗi lo thời gian lại thêm bà chị GG thông minh chỉ đường giỏi nữa, mình được dịp leo qua leo lại một cây cầu dốc đứng cao chót vót lúc ở Phan Thiết , đi lòng vòng một hồi vào cái xã nhỏ để biết cuối đường là ngõ cụt.

Đó là cảm giác một mình, trên con đường vắng tanh vào ban đêm, gió lùa qua vạt áo, ngó hai bên đường vào những căn nhà đang sáng đèn, khung cảnh thật ấm áp khiến mình thầm biết ơn tiết trời mát mẻ ban đêm, chứ mà lạnh lẽo nữa là mình y chang cái đứa bơ vơ không nhà thèm khát một mái ấm luôn.

Không nhớ được bao nhiêu thứ mình đã gặp trên đường nữa, mà mình chắc là nếu đi xa hơn và lâu hơn thì chắc còn nhiều thứ để viết ra hơn nữa kìa

* Một số suy nghĩ trong và sau chuyến đi, ghi lại để mai mốt đưa con cháu đọc (nếu có)

=== Yêu thương bản thân là số một

Tất cả những gì để mình dựa vào trong chuyến đi chỉ là chính mình mà thôi,

Thế mới nói, người mà chúng ta nên cảm thấy tin tưởng nhất, yêu thương nhất chính là bản thân, cũng chính là điều tuyệt vời nhất mà chúng ta có, thế nhưng chúng ta thường chẳng mấy khi dành thời gian cho nó, khám phá nó, và thường sẽ nhìn thấy một điểm gì đó không hoàn hảo để mà cảm thấy không hài lòng về nó.

Chúng ta cứ hy sinh bản thân vì những điều không đáng, quan tâm chuyện đâu đâu ngoài kia, bỏ bê những điều nhỏ bé diễn ra sâu bên trong trong khi bản thân mới là cái sẽ theo mình hết cuộc đời.

Mà thực sự, những thứ đáng để mình yêu thương thì sẽ không khiến mình phải hy sinh bản thân gì đâu, mà sẽ giúp mình thấy bản thân mình thật ngầu :3

==== Nhân đó thì cũng nghĩ một chút về việc mình có gì

Thường thì chúng ta luôn biết mình thiếu thứ gì, hơn là có. Mà chúng ta cho rằng cái thứ bạn cho là thiếu đó đôi khi bạn cũng chẳng cần nó lắm đâu.

Suy cho cùng, tương lai thì không biết thế nào, nhưng hiện tại mình chỉ có 2 thứ: sức khỏe và thời gian.

Mình nghĩ cả cuộc đời chúng ta cũng chỉ để nghĩ cách làm sao xài hai cái này cho tử tế

Mà chúng đều có thể tuột khỏi mình bất cứ lúc nào, nên có khi là chúng ta thực sự chẳng sở hữu một cái gì cả.

Thế thì thôi cứ sống đại đi, làm đại đi, chứ có chi mà lo sợ được mất

Có thể ai đó nói mình ngu, hay điên khùng gì đấy, cũng chẳng sao cả, mình vẫn sống vui vẻ khỏe mạnh tận hưởng cuộc đời với công việc và những chuyến rong chơi

2 Comments

  1. Làm em nhớ đến bộ phim Into The Wild – bộ phim giúp em tìm gặp được chính mình

Write A Comment